Học tiếng Anh nhiều năm, vì sao vẫn không dám mở miệng nói?
Rất nhiều người học tiếng Anh rơi vào cùng một vòng lặp quen thuộc:
học – quên – ngại nói – im lặng.
Bạn nhớ được khá nhiều từ vựng.
Bạn hiểu ngữ pháp trên giấy.
Nhưng khi cần giao tiếp thật sự… bạn đứng hình.
👉 Nghe người nước ngoài nói mà chỉ bắt được vài từ rời rạc.
👉 Muốn nói nhưng sợ phát âm sai, sợ người khác không hiểu, sợ bị đánh giá.
👉 Trong đầu dịch tiếng Việt sang tiếng Anh quá lâu, cuộc hội thoại đã trôi qua từ lúc nào.
Đi làm rồi, áp lực còn lớn hơn.
Cuộc họp diễn ra nhanh. Email, call, trao đổi công việc không chờ bạn “nghĩ cho xong câu”.
Và bạn chọn im lặng – không phải vì không biết, mà vì không tự tin nói.
Nỗi đau lớn nhất của người học tiếng Anh không phải là thiếu kiến thức,
mà là học rất nhiều nhưng không dùng được khi cần.
Tiếng Anh giao tiếp không bắt đầu từ ngữ pháp khó,
mà bắt đầu từ nghe đúng – nói chuẩn – phản xạ tự nhiên.
Khi bạn nghe rõ, bạn sẽ nói dễ.
Khi bạn phát âm đúng, bạn sẽ bớt sợ.
Và khi không còn sợ, tiếng Anh mới thực sự trở thành công cụ – chứ không phải nỗi ám ảnh.