Một cuộc họp… và sự im lặng quen thuộc

Anh H. đi làm đã gần 8 năm.
Công việc ổn. Chuyên môn tốt. Sếp tin tưởng.
Cho đến ngày công ty có đối tác nước ngoài.
Cuộc họp hôm đó diễn ra bằng tiếng Anh.
Không ai ép anh phải nói nhiều.
Chỉ cần giới thiệu ngắn về dự án, vài câu thôi.
Nhưng khi đến lượt mình, anh H. khựng lại.
Trong đầu anh có ý tưởng.
Có nội dung cần nói.
Nhưng câu tiếng Anh thì… không bật ra được.
Anh nghe loáng thoáng những gì đối tác nói.
Không dám chắc mình hiểu đúng.
Sợ trả lời sai. Sợ phát âm không ai hiểu.
Và cuối cùng, anh chọn cách quen thuộc nhất: im lặng.
Cuộc họp kết thúc.
Không ai trách anh.
Nhưng anh tự thấy mình… bị bỏ lại phía sau.
Không phải vì không học tiếng Anh
Anh H. từng học tiếng Anh rất nhiều năm.
Thuộc bảng động từ bất quy tắc.
Làm được bài ngữ pháp.
Nhưng tất cả đều nằm trên giấy.
Khi bước vào môi trường công việc thật:
- Người nước ngoài nói nhanh
- Không ai nói chậm chờ bạn dịch
- Không có thời gian “nghĩ câu cho đúng ngữ pháp”
Tiếng Anh lúc này không còn là môn học, mà là công cụ giao tiếp.
Và anh H. nhận ra một điều đau hơn cả:
Mình không thiếu kiến thức, mình thiếu khả năng NGHE – NÓI THẬT.

Nỗi sợ vô hình của người đi làm
Sau buổi họp đó, anh bắt đầu:
- Né các cuộc call bằng tiếng Anh
- Ngại nhận việc có yếu tố nước ngoài
- Tự thu hẹp cơ hội của chính mình
Không phải vì anh kém. Mà vì anh không tự tin giao tiếp bằng tiếng Anh. Nỗi sợ lớn nhất không phải là nói sai, mà là nói mà không ai hiểu.
Khi người đi làm cần một cách học khác
Người đi làm không cần học lại từ đầu.
Cũng không cần giáo trình dày hàng trăm trang.
Họ cần:
- Nghe được tiếng Anh thật
- Phát âm đủ chuẩn để người khác hiểu
- Phản xạ nói trong tình huống công việc quen thuộc
Khi nghe thông – nói đúng, sự tự tin mới quay trở lại.
Cuộc họp sau đó vài tháng, anh H. vẫn là anh. Nhưng lần này, anh nói chậm rãi, rõ ràng. Không hoàn hảo. Nhưng được lắng nghe. Và lần đầu tiên sau nhiều năm, tiếng Anh không còn là rào cản – mà là cánh cửa mới trong công việc của anh.